Sunday, 26 October 2014

Va-li hột nhưn

Thế giới, cứ nghe Putin hay Obama hay Tập là sợ vãi Linh hỒN, mình thì mình sợ cái éođ. Hột nhưn có nổ thì chết mấy thằng nhà giàu, mấy thằng có tóc hay bọn đông dân như khựa, chứ trên răng vàng dưới dép tổ ong như mình bonus thêm cái quần đùi giống anh Điếu, mình chỉ sợ... vợ, thế mới nhục.

"Hội cái gì cũng sợ, nhưng sợ nhất là vợ" mà mình mới tham gia, ngoài những thằng hội viên đông như quân nguyên, chỉ nghe chuông điện thoại vợ gọi là phải quỳ, như thằng này:

còn có một số hội viên kỳ cựu, ai cũng nể. Nhất là anh già, chủ tạch hội, mình gặp phải chào từ xa, nhất bộ nhất bái, sau ba bái mới dám ngồi hầu rượu.

Anh, còn hơn mấy tay Tin-Ma-Tập ở trển, cũng có va-li hột nhưn nhưng nhỏ gọn hơn nhiều. Quanh năm suốt tháng, chiếc va-li lúc nào cũng được đặt nằm ở cạnh cửa ra vào của ngôi nhà gia đình anh ở, không trang trọng nhưng lúc nào cũng được lau sạch sẽ, không chút bụi bẩn.

Hỏi thăm mới biết, hồi trước anh hay dùng. Gần đây, nhẽ già yếu, không còn khí thế như trước nên anh ít dám đụng đến nó nữa. Không lẽ sự quan trọng của chiếc va-li sắp hết?

Nhân một bữa ngà ngà say, mình đánh bạo hỏi bóng gió, anh ngoạc miệng: èođ mẹ, nó đựng tất cả những gì cần thiết cho tao bỏ nhà đi khách sạn ngủ vài đêm, đủ thời gian để tao làm lành với vợ mỗi khi nó chửi tao. Hay ho éođ gì mà mày cứ phải ngợi?

Monday, 18 August 2014

Love does not consist in gazing at each other, but in looking outward together in the same direction

Antoine de Saint-Exupery

Chồng:
Chúng mình có thể đồng thuận để tát cạn vũng nước bẩn trước nhà không vợ?

Vợ:
Vợ biết là không nên trả lời một câu hỏi bằng một câu hỏi nhưng chồng có biết hạnh phúc là làm người khác hạnh phúc vì khi đó hạnh phúc được nhân đôi; Chồng muốn hạnh phúc một mình hay chia xẻ hạnh phúc đó với vợ?

Chồng im lặng vì đã từng nhiều lần tặng cho vợ rất nhiều món đồ có giá trị hoặc mất nhiều thời gian làm những điều kỳ công, khác người nhưng vợ vô cảm. Sự cảm động của vợ chỉ đến khi chồng tự nhiên làm một điều rất đơn giản. Việc đó phát sinh từ tình yêu thương thực sự không khiên cưỡng. Đó mới là gốc của vấn đề...


Thursday, 31 July 2014

Gọi hồn

Đời người lúc xế bóng, sự lẻ loi thường giết chết người ta nhanh hơn tuổi già

Gã mở vội khóa cửa, lao vào nhà.

Căn nhà trống rỗng, lạnh lùng như thể người đang đứng sững trước cửa phòng ngủ, không phải là chủ nhân của nó.

Nhìn vào cuối phòng, mọi thứ vẫn y nguyên:

- Cuốn sách vợ đang đọc dở, được đánh dấu bằng đôi kính viễn nhỏ nhắn;

- Chiếc khăn quấn đầu đang ướt loang lổ, chứng tỏ vợ vừa gỡ ra, được để ngay ngắn trên bàn. Điều mà trước đây, nó thường được vất toẹt đâu đó. Vợ thường cười mỗi khi gã nhắc: Để đó, chị giúp việc sẽ dọn...;

- Tấm hình gia đình để trong khung kính, vẫn đầy đủ các thành viên, đang nhìn thẳng vào gã nửa diễu cợt nửa lạnh lùng;

Chầm chậm quay về phía cánh cửa đang mở, gã lặng lẽ khóa lại, đi ra đường, bắt đầu những bước chân vô định. Gã biết, vợ và các con đã quyết định chia tay gã. Những ngày tháng sống vô tâm của bản thân, quá đủ để vợ chịu đựng và quá ngao ngán để các con, đứa thì sợ hãi, đứa thì thù ghét người cha có cũng như không...

Gã không biết mình đi đâu nhưng những bước chân cứ đưa cái cơ thể nặng nhọc và cái đầu chết lặng lê lết trên con đường đông đúc xe cộ. Có vẻ như những tài xế xe ôm cũng không muốn mời chào gã đàn ông đang bước trên đường. Trông hắn như kẻ mất hồn và chẳng biết có đủ tiền để trả cho một cuốc xe ngắn ngủi hay không.

Trong đáy lòng mình, gã thấy xót xa và tiếc nuối những ngày tháng hạnh phúc với căn nhà tràn đầy tiếng cười trẻ thơ và sự yêu thương của vợ. Quãng thời gian đó như những thước phim quá khứ vừa mới xảy ra cách đây không lâu. Gã thoáng giật mình: Sao những lúc đó, mình hành xử với vợ con cứ như kẻ vô hồn vậy nhỉ?

Cơn buồn ngủ chợt ập đến. Trước mắt gã là thanh chắn hành lang cầu Bình Triệu, thấp hơn thắt lưng. Đâu đó dưới dòng sông, những con nước xoáy mềm mại, như mời gọi như rủ rê.

Hình như tất cả đã khép lại đối với mình? Gã tự hỏi...

Vào cái lúc tuyệt vọng như thế, gã mới thấy lại con người của mình. Hình như khi cái chết và sự sống giao thoa, hồn người mới quay lại. Chắc là để chia tay cõi đời lần cuối và mãi mãi

Không lẽ đó là cách duy nhất để gọi hồn người đang sống?