Monday, 7 October 2013

Học tiếng Anh: The Bat and the Weasels (Dơi và chồn)


A BAT who fell upon the ground and was caught by a Weasel pleaded to be spared his life. The Weasel refused, saying that he was by nature the enemy of all birds. The Bat assured him that he was not a bird, but a mouse, and thus was set free. Shortly afterwards the Bat again fell to the ground and was caught by another Weasel, whom he likewise entreated not to eat him. The Weasel said that he had a special hostility to mice. The Bat assured him that he was not a mouse, but a bat, and thus a second time escaped.

It is wise to turn circumstances to good account.

Translated by George Fyler Townsend. Aesop's Fables (p. 15). Amazon Digital Services, Inc..

Dơi ngã xuống đất và bị chồn bắt, đành phải cầu xin chồn tha mạng. Chồn từ chối với lý do: chồn là kẻ thù của loài chim. Dơi khẳng định mình không phải chim, mà là chuột, vì thế được tự do. Không lâu sau đó, dơi lại ngã và bị tóm bởi một con chồn khác, và dơi cũng như lần trước, năn nỉ chồn đừng ăn mình. Nhưng lần này chồn nói rằng nó đặc biệt ghét chuột. Dơi lại khẳng định với chồn rằng nó không phải là chuột, mà là dơi, và thế là nó lại thoát chết lần thứ hai.

Phải biết khôn ngoan xoay chuyển tình thế có lợi cho mình.

Friday, 4 October 2013

Học tiếng Anh: The Wolf and the Lamb (Sói và cừu)


A WOLF, meeting with a Lamb astray from the fold, resolved not to lay violent hands on him, but to find some plea to justify to the Lamb the Wolf’s right to eat him. He thus addressed him: “Sirrah, last year you grossly insulted me.” “Indeed,” bleated the Lamb in a mournful tone of voice, “I was not then born.” Then said the Wolf, “You feed in my pasture.” “No, good sir,” replied the Lamb, “I have not yet tasted grass.” Again said the Wolf, “You drink of my well.” “No,” exclaimed the Lamb, “I never yet drank water, for as yet my mother’s milk is both food and drink to me.” Upon which the Wolf seized him and ate him up, saying, “Well! I won’t remain supperless, even though you refute every one of my imputations.”  

The tyrant will always find a pretext for his tyranny.

Translated by George Fyler Townsend. Aesop's Fables (p. 15). Amazon Digital Services, Inc..

MỘT CON SÓI, bắt gặp một con cừu đi lạc khỏi chuồng, đã quyết định không sử dụng bạo lực với cừu, nhưng muốn tìm cớ để biện hộ với cừu về quyền được ăn thịt cừu của mình. Vì thế sói đã tuyên bố: "Sirrah, năm ngoái rõ ràng là mày đã xúc phạm tao". Cừu kêu be be với giọng điệu buồn bã: "Thật ra lúc đó con còn chưa có mặt ở cõi đời này". Sói lại tiếp tục: "Mày ăn ở bãi cỏ của tao". "Dạ không, thưa ông kính mến," cừu trả lời, "con còn chưa nếm vị cỏ bao giờ". Sói lại nói: "Mày uống nước giếng của tao". "Dạ không," cừu kêu lên, "con chưa bao giờ uống nước, bởi vì sữa mẹ vừa là thức ăn vừa là đồ uống cho con". Ngay lúc đó sói tóm cừu và ăn thịt, miệng vẫn nói: "Tốt thôi! Tao sẽ không chừa chút gì cho bữa tối, cho dù mày đã bác bỏ mọi lời kết tội của tao".

Bạo chúa luôn luôn tìm được một lý do cho sự chuyên quyền của mình.

Wednesday, 2 October 2013

Một thời để nhớ: Điếc không sợ súng

Đọc bài này và xem link này, nhớ lại thời 22 hay 23 tuổi, chẳng biết sợ là gì.

Lúc đó đang làm tiếp thị rượu, được anh Năm mời đến khách sạn Cam khai trương. Uống tới nơi tới chốn, say bí tỉ vào toilet. Thấy một đại ca đái bên cạnh, mình lấy cùi chỏ thúc vào người, đại ca đau quá kêu ầm lên. May có mấy anh em vào xin lỗi. Hóa ra anh Mười "Black".

Ra Hà Nội làm đại diện. Xa gia đình, sống một mình nên tối nào cũng lang thang quán bar, nhà hàng vừa chào bán rượu (đúng nghề) vừa giải sầu. Chẳng biết may hay rủi, ghé nhà hàng Lâm Viên, Phan Bội Châu, gặp cô bé thu ngân đẹp dung dị, nét đẹp buồn pha nét cổ xưa của người Hà Nội gốc. Mình làm quen xin số nhà. Đúng hôm đến nhà lần đầu, lại say. Nói năng lảm nhảm. May mà đi chung với Thọ Mập, nó kéo về. Coi như đi tong vụ làm quen. Sau này mới biết cô bé đó Long Vàng đang theo đuổi. Hú hồn.

Lâu lâu hay ra nhà sách Tràng Tiền, vừa giải trí vừa tìm mua sách. Mọi hôm không sao, hôm đó đi xe lên lề, bị chú công an phường nhắc nhở: đề nghị xuống xe, không được chạy xe trên lề.

Mình đã im lặng xuống xe nhưng vẫn tức, bèn quay lại cự: tôi không thấy biển cấm chạy xe trên lề, sao anh lại bắt tôi xuống xe. Cãi nhau tùm lum. Viên đại úy tức quá, kêu cảnh sát giao thông đến định dẫn xe mình về đồn CA phường Tràng Tiền. Mình nổi khùng: Anh mà đụng vào xe tôi là xâm phạm tài sản công dân, tôi đánh...

CSGT đến, yêu cầu trình giấy tờ các loại: Mình có đủ. Nghe sự việc, CSGT ngao ngán lắc đầu, bỏ đi. Nói các ông tự xử với nhau. Cuối cùng mình cũng phải về đồn, làm bản tường trình. Mất mấy tiếng, thiệt là nghiệt ngã. Đã vậy, lại phải ngồi kế bên 1 ông nghiện, bị xích chân vào ghế. Hắn năn nỉ nhờ về nhà báo dùm. Mình thở dài, tôi còn chưa lo được thân tôi, làm sao lo cho ông? Kết cục phải chịu phạt trăm mấy kèm theo bản tường trình và nửa ngày ngồi đồn. Thiệt không có cái dại nào bằng cái dại hay cãi. Chục năm sau gặp lại gã công an xưa: vẫn thế, vẫn đại úy và vẫn tên Cải.

........................