Wednesday, 30 July 2014

Con gái


- Mấy giờ bố Hải mới về?
- Khoảng 22h con ạ!

Mẹ đi du học xa nhà. Con gái phải chăm hai em và cho chúng ngủ mỗi tối.

Con gái khó ngủ, lại bị thêm chứng hen dị ứng và nghẹt mũi nên hay trằn trọc trước khi rơi vào giấc ngủ đêm. Những lúc thao thức ấy, con gái lại thấy sợ. Nỗi sợ ma mà bất kỳ một đứa trẻ mới lớn nào cũng trải qua. Nhất là khi quanh con gái, hai đứa em đã yên giấc và người lớn lại vắng nhà.

Bố đã cố gắng né tránh mọi lời mời, chỉ ra khỏi nhà khi ba đứa ăn uống xong. Thời gian bia bọt với bạn thân, giảm từ vô hạn định xuống còn vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ bao gồm cả đi và về. Nhiều bữa đến với các bạn, chỉ kịp uống vội vài lon bia rồi vội vã chia tay. Bởi ngồi chưa nóng chỗ, con gái đã nhắn.

Bố cũng như con, sau 12h đêm mới thực sự sống cho mình. Dọn dẹp việc nhà, kéo lại cái chăn cái gối cho các con, thay chiếc áo ướt đẫm mồ hôi cho nhỏ út, chuẩn bị những thứ lặt vặt cho sắp nhỏ đi học sáng hôm sau, đủ để chiếc đồng hồ nơi góc tường tíc tắc điểm những giây phút chào ngày mới.

Mệt mỏi ngồi dựa vào tường, vô tình đọc tin nhắn của con gái không gởi được, bố thấy xót xa.

Mẹ vắng nhà, con gái chợt một mình bước vào tuổi mới lớn. Những điều khó nói của trẻ dậy thì, con nhắn tin cho mẹ. Tin không đi được do sai số điện thoại, để những ngày đầu tiên giã từ tuổi thơ, con gái phải chịu đựng lẻ loi, một mình. Bố chẳng giúp gì được cho con, ngoài sự vụng về khi ngồi bệt bên đống băng vệ sinh phụ nữ, không biết loại nào sẽ hợp cho con trong số mấy chục loại đủ màu sắc, hình ảnh và ngôn từ chỉ dành cho phụ nữ. Bố chỉ giúp con được bằng cách chọn loại dầy nhất với hy vọng đúng. Chỉ tiếc là bố không thể giúp gì hơn được cho con về tâm lý. Con có thể có người cha tốt và tận tâm nhưng con vẫn rất cần một người mẹ, một người bạn cùng giới để tư vấn và chia xẻ những suy tư với con, trong những ngày tháng khó khăn đầu đời.

Mẹ sẽ về, con ạ. Bố tin như thế. Sớm thôi, con yêu quí. Sẽ rất sớm...

Tuesday, 28 January 2014

Chúc mừng năm mới

Năm mới có nhiều điều mới, chưa biết hay dở như thế nào, nhưng cứ mới là đã thích rồi. Mới có thể không bằng hoặc thậm chí tệ hơn cũ nhưng chưa biết mới mặt mũi ra sao nên chỉ có thể ước lượng chứ không thể khẳng định. Mới như tương lai vậy. Quá khứ đã qua, hiện tại là món quà còn tương lai (mới) luôn là điều bí ẩn...

Vợ chấp nhận rũ áo ra đi về chân trời mới, nơi cuộc sống vật chất và môi trường tốt đẹp hơn, nơi đang là thiên đường cho sắp nhỏ. Cũng chỉ vì chúng, mà gia đình tạm chia tay... Mới nhưng có lẽ sẽ tốt hơn cho những đứa trẻ...

Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm.

Câu nói ngày xưa, ông già vợ đã tâm sự trong đám cưới 2 vợ chồng. Căn nhà chồng xây chưa hoàn thiện, chỉ giữ chân được chồng những đêm dài, sau những ngày làm việc mệt nhọc hoặc những buổi nhậu triền miên với lý do tiếp khách. Căn nhà là nơi luôn vang lên tiếng cười trẻ thơ trong những ngày chúng nghỉ học hoặc những buổi chiều, trở về từ trường. Căn nhà, vẫn có đôi chút khiếm khuyết vào những ngày trời mưa, những hạt nước mưa ương ngạnh, tìm những vết nứt nhỏ, len lỏi qua mái ngói, chảy xuống nền nhà. Chúng không đủ ướt để chủ nhân căn nhà quan tâm nhưng lại gây khó chịu vì sự không hoàn hảo của ngôi nhà. Vẫn biết nhân bất thập toàn nhưng căn nhà dột từ nóc sẽ khó có cơ hội sửa chữa hay tự hoàn thiện...

Tổ ấm vợ ngày đêm vun đắp đủ để những đứa trẻ chơi đùa tự nhiên, không lo lắng... Chúng thoải mái chạy nhảy, lăn lộn trên sàn nhà và kết thúc với việc nằm ngủ đâu đó trên chiếc ghế bành nơi phòng khách hay ngoẹo đầu bên chiếc bàn học. Mặc cha mẹ bồng bế chúng trở lại chiếc giường thân quen và ngắm nhìn chúng vô tư ngủ. Những ngón chân nho nhỏ như dài thêm ra. Chúng không cảm thấy chúng đang lớn nhưng cha mẹ chúng lại cảm nhận được rất rõ điều đó. Tổ ấm đôi lúc cũng lạnh lẽo, không quá lâu nhưng cũng không quá ngắn, không thường xuyên những cũng hay lặp lại, đủ để vợ và chồng thấy cần phải tìm hơi ấm của nhau để bảo đảm chiếc tổ vẫn ấm.

Năm mới, vợ thay chồng, xây nhà nơi xứ lạ. Năm mới, vợ vẫn tiếp tục vun đắp tổ ấm nhưng chỉ để cho vợ và lũ trẻ xum vầy. Nơi đó, chúng sẽ có cơ hội học tập và lớn lên trong công bằng và bác ái. Nơi mà so với quê hương thực sự của chúng, có thể thua về tình người nhưng môi trường và con người trên chuẩn. Nơi mà chúng tự phát triển một cách bình thường, không phải mưu mô chạy chọt... Nơi mà chúng, có thể làm người và sống được như người. Tình người có thể cha và mẹ sẽ san xẻ cho chúng nhưng những thứ còn lại, quê hương chưa thể cho chúng, nhất là tại thời điểm hiện nay.

Năm mới, chồng nhận nhiệm vụ mới. Gánh nặng công việc, nơi hàng trăm nhân viên đang có cuộc sống chưa ổn định, chắc chắn sẽ chiếm rất nhiều thời gian của chồng. Cuộc sống gia đình xáo trộn, việc xây nhà sẽ khó khăn hơn. Có lẽ, chồng cần có thêm không chỉ sự chia xẻ mà còn sự cảm thông từ vợ. Khó khăn nào cũng sẽ có giải pháp nhưng giải pháp tốt nhất là sự đồng vợ thuận chồng...

Năm mới có lẽ thế là nhiều...