Monday, 17 June 2013

Lá sake

Vô tình vào phố mua bán, thấy có người hỏi xin/mua lá sake. Mình nhanh nhảu hỗ trợ.
Lá sake vàng khô, rụng dưới chân cây.

Lâu lâu lại có người hỏi, lấy lý do là tìm kiếm trên mạng. Thực ra, lá sake này rụng đầy đường, chỉ mất công đi lượm về, phơi khô lại (nếu bị ướt) & rửa sạch trước khi dùng.

Vấn đề ở chỗ vận chuyển. Giá trị lá khô chẳng bao nhiêu nhưng vận chuyển, nếu ra HN, mất mấy trăm ngàn, mình thấy tiếc cho người xin.

Cuối cùng cũng giúp được cho Ms. Nhung (số mobile +84 199 221 xx32) với tin nhắn:
Em ten nhung . ..e o hanoi nhung me cua e o thanh hoa nen a gui giup e theo dia chi thanh hoa e se chuyen tien vao tai khoan cho a. . .a mua giup em 10kg. . .ca tien van chuyen la bao nhjeu vay a.
A gui theo dia chi :nguyen thi thuy so nha 13pho nguyen khuyen. Phuong truong thi .thanh pho thanh hoa.

Hình như chuyển 2 lần, 1 lần chuyển thẳng vào Thanh Hóa mất mấy trăm phí nhưng mình không lấy tiền. Lần hai, nhân tiện công tác HN, xách ra, giao luôn. Đương nhiên cũng miễn phí.

Hôm rồi, lại có Ms. Ngọc (số mobile +84 988 18x x29) đề nghị giúp đỡ:
A oi.e ten la Ho thu huyen ngoc.so nha xxx.to 24a.ngo xxx kim nguu.HBT.HN.e cam on a rat nhieu a.

Mình đã hứa sẽ giúp, nhân tiện tặng một ít lá cho Linh Mập (nếu Linh Mập muốn uống).

Chắc lần này là lần cuối vì đi lượm lá, chủ nhà & bảo vệ nhìn mình với ánh mắt rất nghi kỵ. Đa phần các nhà có cây sake đều là nhà giàu. Mình lom khom lượm, chó sủa rinh, chủ nhà lườm lườm nhìn, bảo vệ ra đá đểu, giọng xa gần: "Nhiều thằng giả bộ lượm lá xong lượm luôn chiếc xe...".

Thôi thì làm phúc, hy vọng người xin chữa được bệnh.
Lá lượm về, phải bật quạt cho khô. Sau đó xếp vào thùng giấy, chuyển đi.

Wednesday, 5 June 2013

Tình hình trong & ngoài

Chẳng biết kinh tế như thế nào mà mình thấy toàn cảnh tôi tối, so với tiền đồ chị Dậu thì chưa tới, nhưng cũng cách nhà chị í cỡ tầm con dao quăng. Mà nói cho nó vuông là cũng trong làng Vũ Đại cả, không chạy đi đâu được.

Đại ca, bên ngành còn ấy còn mình có lần đặt câu hỏi: Chẳng biết có cái gì ở ngoài đường mà sao con cái chúng ta cứ đòi ra ngoài đó đứng???

Bây giờ, đi làm văn phòng, trưa nắng chang chang đến mức mèo con đi học, nếu không mang cái gì, bảo đảm chưa đến lớp đã chết vì đói, khát, nóng, bụi và áp lực cuộc sống. Vậy mà, đầy các em tuổi teen, đứng bên lề đường, bán cafe to-go giá bèo, cạnh tranh với các quán cóc ven đường, vốn đã trở thành thói quen của dân công sở. Chè, trái cây, đồ ăn vặt các loại thi nhau mọc lên, đương nhiên ở bên đường, bởi lề đường đang miễn phí, mời chào thực khách với giá tương ứng với thu nhập mà dân công sở bụi đương kiếm được...


Đọc thêm bài viết của bác Nguyễn Vạn Phú ở đây, mới thấy tình hình cực kỳ tình hình:

"Nếu cứ để yên như thế này thì nền kinh tế sẽ chỉ còn tăng trưởng khoảng 3%, khó khăn kéo dài, doanh nghiệp tư nhân tiếp tục phá sản, thất nghiệp tiếp tục lan rộng.
Riêng tôi chỉ bổ sung thêm một ý: Nền kinh tế Việt Nam trước nay phát triển chủ yếu nhờ yếu tố vốn. Nay tín dụng không tăng thì làm sao có tăng trưởng? Tín dụng chắc chắn sẽ không tăng mạnh vì ngân hàng đang lo dọn dẹp lại bảng cân đối tài chính cho lành mạnh, doanh nghiệp cũng không còn sử dụng đòn bẩy nợ mạnh mẽ như trước, sức lực cũng không còn để đi vay chịu rủi ro. Nợ xấu mà giải quyết theo cách kéo dài trong năm năm thì ngân hàng càng không có sức lực hay động lực đâu để cho vay. Trong bối cảnh đó, như một quy luật bù trừ về khoản trống vốn, nhiều lãnh vực quan trọng của nền kinh tế tiếp tục rơi vào tay đầu tư nước ngoài, kể cả trực tiếp lẫn gián tiếp." (hết trích)

Ngoài như vậy, còn trong thì sao? Chẳng nhẽ lại bảo hồi sau mới rõ? Mà hồi sau liệu có còn ở đó không mà rõ với không rõ?



Monday, 15 April 2013

Ta về - Tô Thùy Yên

Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta

Làm xong một việc dù rất nhỏ, thấy nhẹ tênh lòng chẳng vấn vương, tưởng đã được ngồi ngơi với nghỉ, tối ngày làm bạn với gió sương...