Friday, 22 February 2013

Chuyện xưa



Trong các triều đại trị vì Việt Nam, có nhà Lý là lâu nhất: 215 năm (1010 - 1225). Nhà Lý, cuối đời, mất về tay nhà Trần (1226 - 1400). Có lời đồn cho rằng Trần Thủ Độ giết chết hơn 700 thân tộc nhà Lý. Tin chưa được kiểm chứng nên Ngô Sĩ Liên và Lê Văn Hưu chỉ chép vào sử để ghi chú, không xác nhận.

Các triều đại, khi chuyển đổi, đều có máu và nước mắt. Nhà sau, xóa tên nhà trước. Xây dựng đè lên những công trình của nhà trước.

Lịch sử Việt đã như vậy, tương lai sẽ khó có ngoại lệ cho một cuộc chuyển đổi triều đại trong hòa bình.

Đọc lại chuyện xưa, để ngẫm về chuyện nay. Cuối mỗi thời, thường có những sự việc có tính lặp lại dẫn đến thay đổi cả một vương triều. Có hai đặc tính bất di bất dịch là lòng dân và ngoại bang. Hai yếu tố này luôn luôn là động lực chính dẫn đến sự đổi ngôi.

Lịch sử Việt đã có hàng nghìn năm bị đô hộ bởi giặc Tàu, hàng trăm năm dưới ách giặc Tây nên sẽ không lạ nếu một lần nữa, những con dân người Việt lại phải chịu ách lầm than bởi sự cai trị của ngoại bang. Chắc ai cũng biết lòng dân bây giờ ra sao và sự lộng hành của người "lạ" trên biển Đông như thế nào.
NHÌN LẠI SỬ VIỆT - Lê Mạnh Hùng
Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, trang 158:

Triều Lý, 9 vua, từ Thái Tổ năm canh Tuất [1010] đến Chiêu Hoàng năm Ất Dậu [1225], cộng 215 năm.
Sử thần Ngô Sĩ Liên nói: "Đến thời Huệ Tông, cái độc hại cho thiên hạ đã ăn sâu lắm, mà vua không phải người giỏi giang cứng cáp, bề tôi giúp nước thì nhu nhược hèn kém, muốn chữa cái độc đã sâu thì làm thế nào được. Huống chi vua lại bị chứng hiểm, chữa không khỏi, lại không có con trai để nối nghiệp lớn, thế là điểm nguy vong đã hiện ra rồi. Tục truyền rằng Lý [Thái] Tổ khi mới được thiên hạ, xa giá về Cổ Pháp ngự chơi chùa ở hương Phù Đổng, có thần nhân đề thơ ở cột chùa rằng: "Nhất bất công đức thủy, Tuỳ duyên hoa thế gian. Quang quang trùng chiếu chúc. Một ảnh nhật đăng san". [Một bát nước công đức [của Phật], theo duyên sinh hoá ở thế gian. Sáng rực hai lần đuốc rọi, mặt trời gác núi là hết bóng]. Sư chùa là vạn hạnh đem bài thơ ấy dâng lên. Lý Thái Tổ xem xong rồi nói: "Việc của thần nhân thì không thể hiểu được". Người đời truyền tụng, không ai biết thơ ấy nói thế nào. Đến khi nhà Lý mất, mới cho bài thơ ấy là nghiệm. Vì từ đời Huệ Tông trở lên đến Thái Tổ là tám đời mà Huệ Tông tên là Sảm, tức là mặt trời gác núi, hết bóng. Thế thì nhà Lý được nước là tự trời, mất nước cũng là tự trời vậy.

CHIÊU HOÀNG: Trước tên huý là Phật kim, sau đổi là Thiên Hinh, con gái thứ của Huệ Tông. Huệ Tông không có con trai nối, lập làm hoàng thái tử để truyền ngôi, ở ngôi được 2 năm [1224-1225] rồi nhường ngôi cho họ Trần.

Tháng 12, ngày mồng một Mậu Dần, Chiêu Hoàng mở hội lớn ở điện Thiên An, ngự trên sập báu, các quan mặc triều phục vào chầu, lạy ở dưới sân.

Chiêu Hoàng trút bỏ áo ngự mời Trần Cảnh lên ngôi hoàng đế. Đổi niên hiệu là Kiến trung năm thứ 1, đại xá thiên hạ, xưng là Thiện Hoàng, sau đổi là Văn Hoàng. Bầy tôi dâng tôn hiệu là Khải Thiên Lập Cực Chí Nhân Chương Hiếu Hoàng Đế. Phong Trần Thủ Độ làm Quốc thượng phụ, nắm giữ mọi việc cai trị trong nước.
Hình chụp tượng đồng, phía sau có dòng chữ ĐẠI VƯƠNG THẦN TƯỚNG
Thủ Độ nói: "Hiện nay giặc cướp đều nổi, họa loạn ngày tăng. Đoàn Thựng giữ mạn đông, Nguyễn Nộn giữ mạn bắc, các châu Quảng Oai, Đại Viễn cũng chưa dẹp yên. Nhà Lý suy yếu, thế nước nghiêng nguy, nữ chúa Chiêu Hoàng không gánh vác nổi, mới uỷ thác cho nhị lang [Chàng Hai]. Nhưng Nhị lang chưa am hiểu việc nước, chính sự nhiều chổ thiếu sót, vận nước mới mở, lòng dân chưa phục, mối họa không phải là nhỏ. Ta tuy là chú nhưng không biết chữ nghĩa gì, còn phải rong ruổi đông tây để chống giặc cướp, không gì bằng mời thánh phụ làm thượng hoàng tạm coi việc nước, một hai năm sau thiên hạ nhất thống, lại giao quyền chính cho Nhị lang". Các quan đều cho là phải, mời thánh phụ Trần Thừa nhiếp chính.
NHÌN LẠI SỬ VIỆT - Lê Mạnh Hùng
Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, trang 293:
THIẾU ĐẾ: Tên là An, là con trưởng của Thuận Tông, ở ngôi 2 năm [1398-1399], Quý Ly cướp ngôi, phế làm Bảo Ninh Đại Vương.

Phụ: HỒ QUÝ LY và HÁN THƯƠNG
Quý Ly tên tự là Lý Nguyên, tự suy tổ tiên là Hồ Hưng Dật vốn người Chiết Giang, đời Hậu Hán thời Ngũ Quý sang làm Thái thú Diễn Châu. Sau đó, làm nhà ở hương Bào Đột châu này, rồi là trại chủ. Đến đời Lý, [có người] lấy công chúa Nguyệt Đích, sinh ra công chúa Nguyệt Đoan, đến đời cháu thứ 12 là Hồ Liêm dời đến ở hương Đại Lại, Thanh Hóa, làm con nuôi tuyên úy Lê Huấn, từ đấy lấy Lê làm họ mình. Quý Ly là cháu bốn đời của Huấn. Đời Trần Nghệ Tông, từ chức Chi hậu tứ cục chánh chưởng thăng lên Khu mật đại sứ, lên Tiểu tư không, tiến phong Đồng bình chương sự, liên tiếp gia phong tới Phụ chính thái sư nhiếp chính, Khâm Đức Hưng Liệt Đại Vương, Quốc Tổ Chương Hoàng, rồi thay ngôi nhà Trần, đặt quốc hiệu là Đại Ngu, trở lại họ Hồ, chưa đầy một năm thì truyền ngôi cho con là Hán Thương. Hán Thương tên cũ là Hỏa, tiếm ngôi được hơn 6 năm. Sau hai cha con đều bị người Minh bắt. Sử cũ đem hai người họ Hồ chép từng năm thành kỷ, nay truất bỏ và sửa cho đúng.

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, trang 312:
Họ Hồ giết Trần Thuận Tông mà cướp lấy nước, những người như Trần Hãng, Trần Khát Chân mưu giết mà không được. Sau khi họ chết, trong khoảng 7, 8 năm, không còn ai có thể làm được việc ấy nữa. [Họ Hồ] tự cho là người trong nước không còn ai dám làm gì nữa. Nhưng bọn loạn thần tặc tử thì ai ai cũng có thể giết chết chúng được và trời cũng không một ngày nào tha trừng phạt chúng dưới gầm trời này! Người trong nước giết chúng không được thì người nước láng giềng có thể giết, người nước láng giềng giết không được thì người Di người Địch có thể giết. Vì thế người Minh mới có thể giết được chúng.

Triều Trần, từ Trần Cảnh (Thái Tông Hoàng Đế) năm Bính Tuất [1226] đến Thiếu Đế năm Kỷ Mão [1399], cộng 174 năm. 2 đời vua Hậu Trần kéo dài 7 năm gồm Giản Định Đế con thứ Nghệ Tông [1407-1409] và Trùng Quang Đế (Nhập Nội Thị Trung Trần Quý Khoáng) [1409-1414].

Saturday, 16 February 2013

Why Are Jews So Smart?


The question has intrigued and baffled researchers for centuries. We all know people who defy the stereotype, yet it persists, demanding our attention. It leaves us wondering whether there is validity to the widespread belief that Jews are so much smarter than other people.
But there can be little doubt that Jews have for centuries been substantially over-represented in many fields of learning and accomplishment. One must wonder, how could such a tiny, numerically insignificant group produce so many of the world’s smartest, most accomplished, and most influential people?
Jews comprise an amazing number of history’s most important figures, people who have had a profound impact on humanity: the Patriarch Abraham, whose life and teachings are considered sacred by Jews, Christians, and Moslems; Moses, the lawgiver to Jews and Christians; Jesus and his disciple, Paul, who founded and spread Christianity.
Looking back into the 20th century alone, one can clearly see that Jews have played many a key role in shaping the modern world (if not always in a positive way): physicist Albert Einstein; the father of psychoanalysis, Sigmund Freud; Communism’s Karl Marx; developers of the polio vaccine Dr’s Jonas Salk and Albert Sabin; and the leading developers of the first atomic bomb, as inspired by Einstein’s theories – among them, Felix Bloch, Niels Bohr, Otto Frisch, Robert Oppenheimer, Leo Szilard, and Edward Teller. Indeed, Jews were so dominant in the field of nuclear physics in Europe throughout the 1930’s that it was often referred to as “Jewish physics.”
There is even some evidence of Elvis’ having Jewish ancestry!
Jews may not be history’s most popular people, but no other group has even come close to matching, proportionally, Jewish abilities and accomplishments. Combined with other commonly perceived Jewish traits such as ambition, curiosity, energy, imagination, and persistence, Jewish intelligence has elevated an incredible number of Jews to the top ranks of various fields.
Consider the following:
~ The proportion of Jews with IQ’s of 140 or more is estimated to be about six times the proportion of any other ethnic group.
~ Although Jews constitute only about two-tenths of one percent of the world’s population, Jews won 29 percent of the Nobel Prizes in literature, medicine, physics and chemistry in the second half of the 20th century. So far this century, the figure is 32 percent. And these Jews of whom we speak were almost exclusively male Jews primarily of western European ancestry (less than one-tenth of one percent of the world’s population), in spite of pervasive discrimination, numerous legal barriers, frequent persecution, and the Holocaust.
~ From 1870 until 1950, Jewish leadership in such fields as literature, music, visual arts, biology, chemistry, physics, mathematics, and philosophy equaled somewhere from four to fourteen times the Jewish proportion of the population in Europe and North America.
~ In 1954, 28 children in the New York City public school system were found to have IQ’s of 170 or higher – 24 of these were Jewish.
And, of course, the extraordinarily high proportion of Jews in such fields as medicine, law, finance, literature, science, creative arts and the media is as obvious as it is astonishing. To some, these facts are awkward and even embarrassing, feeding stereotypes of “crafty” and “clever” Jews good at making money and flaunting their superiority to non-Jews. Indeed, the subject – the fact, if you will now allow — of Jewish intellectual superiority is rarely if ever discussed in Jewish publications.
To explain this, we have a self-described “Scots-Irish gentile from Iowa,” Charles Murray of the American Enterprise Institute, author of the solidly documented “The Bell Curve”, which in 1994 stirred up a storm of controversy by discussing in not always politically correct language “differences in intellectual capacity among people and groups, and what those differences mean for America’s future.”
Murray has recently written a brilliant and convincing essay for the respected Jewish publication “Commentary,” on “Jewish Genius,” citing many of the above facts and material on which this article is based. This is the first time the magazine has systematically discussed this normally taboo topic that so many Jews are reluctant publicly to acknowledge.
Murray observes that the two most influential works of literature ever were written by and about Jews: the Hebrew and the Christian bibles, the so-called Old and New Testaments, and he goes on to cite numerous other examples of what can only be called Jewish intellectual supremacy.
Murray argues persuasively that “elevated Jewish intelligence is grounded in genetics” rather than being environmentally caused (by such factors as having books in the home), and that it is “substantially heritable.” And Jews, especially the Ashkenazim of central and western Europe, have been engaging for centuries in what basically amounts to selective mating and merging genes to produce children of high intelligence.
The Talmud (Pesahim 49a) says that “A man should sell all he possesses in order to marry the daughter of a scholar, as well as marry his daughter to a scholar.” In the Jewish community of the Middle Ages, the smartest men often became rabbis, and these learned men of high status were able to marry the daughters of successful merchants, thus “selecting” in favor of high intelligence.
At the same time, Christians were doing just the opposite: priests and monks of the dominant Roman Catholic Church – also usually among the best and brightest in their communities– were prohibited from marrying, thus “selecting out” through celibacy most of these intellectually superior men from the gene pool.
Murray also observes that “Sephardi Jews rose to distinction in many of the countries where they settled. Some economic historians have traced the decline of Spain after 1500 [following the expulsion of the Jews], and the subsequent rise of the Netherlands, in part to the Sephardi commercial talent that was transferred from one to the other.”
Murray’s scholarly and extensively documented article cites many other reasons for Jewish intellectual superiority in verbal and reasoning skills, including two crucial factors, which are often overlooked.
The most important of these can be found in an article entitled, “Jewish Occupational Selection,” and written by two scholars, Maristella Botticini and Zvi Eckstein. They focus on a decree issued in 64 C.E. by the martyred sage Joshua ben Gamla, high priest in the last years of the Second Temple, requiring that all males be enrolled in school by age six. The ordinance was largely adhered to, and, in the words of Murray, “Within about a century, the Jews, uniquely among the peoples of the world, had effectively established universal male literacy and numeracy.”
Moreover, throughout the centuries, Jewish males have had to study and learn the law, a process one never completes, and to read — often aloud in public — in order to practice their faith and teach their children. Murray speculates that many Jews of low intelligence, who could not read well or fulfill the intellectual demands of their religion, tended to drift away from it.
Murray also cites a thesis of the geneticist Cyril Darlington, arguing that Jews were “decisively shaped much earlier,” during the period of the fall of Jerusalem and captivity under Babylonian King Nebuchadnezzar in 586 B.C.E. According to the Bible (2 Kings 24:10-14), only the elite among the Israelites were taken to Babylon, leaving behind the unskilled and presumably less intelligent. The king “carried away all Jerusalem, and all the princes, and all the mighty men of valour… and all the craftsmen and the smiths; none remained, save the poorest sort of the people of the land.”
By the time the Israelites returned more than a century later, many of those who had remained had been killed off or had married foreigners and been absorbed by other peoples. The returned exiles reconstituted a Jewish community comprised largely of descendants of its most intelligent members. Ever since, practicing Jews have continued to try to perpetuate their “ethnic purity,” usually marrying within their own group, and resisting intermarriage with and assimilation by their neighbors.
But, still not satisfied by the evidence he so impressively presents, Murray continues to wonder about the intellectual prowess demonstrated from the very beginning by the Jewish people. “Why should one particular tribe at the time of Moses, living in the same environment as other nomadic and agricultural peoples of the Middle East, have already evolved elevated intelligence when others did not?”
The answer, speculates Murray, may be his “happily irrefutable’ hypothesis, drawn from the Jews’ earliest and most famous literary work: “The Jews are God’s chosen people.”

Saturday, 9 February 2013

Năm mới vận hội mới

Năm cũ vừa qua, cũng kịp kết thúc năm cuối cùng trong 3 năm tam tai. Mình tâm niệm, tai họa chắc chắn sẽ đến, chuẩn bị tốt để đối phó còn hơn bị động.

Bởi vậy, mỗi khi có cơ hội mất tiền, đủ để mình chịu đựng được, là mình cố tình để bị mất. Không ít nhưng không quá nhiều để khánh kiệt.

Những ngày cuối năm hạn vừa kịp trôi qua. Cái may mắn là sức khỏe mình vẫn còn đủ để cố gắng phấn đấu cho những năm sắp tới. Vận rủi có thể vẫn còn, nhưng chắc không nặng nề như những năm vừa qua.

Năm mới, cơ hội mới đang chờ ở phía trước...

Sunday, 3 February 2013

Thơ con cóc năm đầu đại học

Ngồi học, buồn ngủ, rủ thằng bạn làm thơ chọc các bạn nữ trong lớp...
Kết quả: vẫn tốt nghiệp đại học nhưng chẳng được cô nào...




Saturday, 2 February 2013

Tenloman - niên học 1987 - 1990

- Trát Thái Hoàng Vũ (10A8 - 11A8 - 12A6): 093 388 6938
- Chung (12A2): 090 378 3076
- Hội (12A2): 091 373 3666
- Bình (10A10- 11A10 - 12A2): 090 363 0603
- Trịnh Bá Dũng (10A3 - 11A5 - 12A5): 091 791 8477
- Lý Khắc Thành (10A7-12A5): 091 798 0187
- Lê Anh Tâm (12A5): 090 335 5762
- Lâm Hồng Châu (12A5): 090 972 6988
- Nguyễn Thị Huyền Nhi (12A5): 093 718 0271
- Trịnh Thị Minh Đào (12A5): 097 562 9801
- Phạm Đức Tuấn (): 098 373 1011

- Thanh Phương (12A5): 0127 399 3772
- Đoan Trang (12A6): 097 656 1847
- Anh Vũ (10A8 - 11A8 - 12A6): 090 838 5843
- Song Hà (12A2): 091 851 0194
- Nguyễn Quang Thạnh (12A6): 090 299 5059
- Phạm Đức Phương (): 091 372 7239
- Phạm Thanh Liêm (10A5 - 11A5 - 12A3): 090 907 5976
- Võ Hồng Hải (10A5 - 11A5 - 12A3): 090 340 3711
- Phạm Phong Phú (10A5 - 11A5 - 12A3):090 383 7063
- Lương Ngọc Hà (11A5): 090 386 6716
- Hoàng Xuân (10A8): 093 868 8938

Họp lớp - Tất niên ngày 2 tháng 2 năm 2013

Sau có thêm Khiêm & Tuyên, không ghi được số đt. Các số đt ở trên, do hình chụp mờ nên không chính xác, mong các bạn xem & điều chỉnh.