Thursday, 23 August 2012

Sáng nào cũng đi bộ

Sáng dậy 5h, đi bộ vài vòng. Thấy em này chạy phía trước, dí theo, được nửa vòng thì hụt hơi. Người đâu mà to và khỏe thế.

Cái gì cần to, thì thật là to Cái gì cần nhỏ, ôi thôi rất nhỏ. Cái cần dài, cứ gọi là miên man. Cái cần ngắn, cứ cũn cỡn như chẳn có.

Tập thể dục buổi sáng, quả là có lợi cho sức khỏe. Tất cả các cơ quan của cơ thể đều khỏe. Duy có dạ dày, bị ứ nước... miếng còn cổ họng thì khô như cháy.

Lợi hại, chẳng biết cái nào hơn cái nào. Nhưng cứ phải tập.

Tuesday, 21 August 2012

Chỗ đứng & chỗ ngồi

Thời buổi khó khăn, kiếm được một chỗ đứng trong xã hội, vất vả biết chừng nào. Có được nó rồi, lại phải tìm trăm phương nghìn kế để giành giật một chỗ ngồi.

Ghế ít đít nhiều, không để ý lưu tâm, có ngày kẻ khác lấy mất, ngồi không còn chỗ, chắc gì còn chỗ đứng?

Đời rộng rãi mênh mông là thế, hẳn không dành cho kẻ yếu đuối, nhát gan. Thôi thì, què quặt đành ăn quẩn cối xay vậy.

Sáng nào cũng phải dậy sớm, chiến đấu với một hội nam phụ lão ấu kèm đờn bà chân mềm tay vung vẩy, để có được đoạn đường đi bộ thảnh thơi, vắng bóng người qua lại. Nào có được bao lâu, cứ ổn định chỗ đứng xong, lại có bà đến bên cạnh ưỡn ẹo. Lệch qua chỗ khác, chưa ấm đất, đã thấy vài em lắc mông, ngúng nguẩy trước mặt, tức cành hông.

Mãi đến khi thấy biển báo ở dưới, mới yên tâm về chỗ đứng của mình. Chắc chẳng có bà hay cô hay chị nào dám đến đứng bên mình nữa.
Copy trên Internet