Sunday, 12 February 2012

Minh Mèo liệt truyện (kỳ 4)

Truyện của TTM trên Thanh niên xa mẹ
 
Kỳ 1 ở đây
Kỳ 2 ở đây
Kỳ 3 ở đây

Tháng hai năm Đức Mạnh thứ năm. Một hôm Thiên Nguyên tiên sinh cùng với Lãng tử Yuki quá bộ đến thăm Minh mèo. Minh mèo thấy bạn tri giao đến chơi thì mừng lắm. Đang nằm cũng gắng gượng mà dậy thi lễ. Nhưng vì ốm yếu quá nên ngã vật xuống giường. Miệng nôn trôn tháo, chân tay co quặp. Hai người kia kinh hãi lắm bèn lấy nhân sâm ra cho ngậm, ra sức cứu chữa. Lát sau Minh mèo hồi tỉnh, Thiên Nguyên tiên sinh mới khóc lóc mà rằng: " Bạn ta lâu ngày không gặp, những tưởng đang vui vẻ hạnh phúc trong cõi Đào nguyên, nào ngờ thân tàn ma dại đến mức này. Cũng là tại ta vô tâm mà thôi." Nói rồi tự tay đấm vào ngực mình thùm thụp để tự trách phạt. Minh mèo khuyên can mãi mới thôi. Yuki ngẫm nghĩ giây lát, rồi bảo:" bệnh nặng thế này phi Dịp Pú Mằn không ai có thể chữa được. Nay Đại lãn đang mải chu du tại kinh thành Hà Nội. Để ta đích thân đến vời về." Còn Thiên Nguyên tiên sinh nên khẩn cấp tới báo với Dương bá Hà bá biết để còn đến trông nom". Thiên Nguyên gật đầu: " Huynh nói phải lắm, vậy ta nên đi ngay cho được việc" Nói rồi hai người dặn dò Minh mèo đôi câu rồi từ giã. Minh mèo nước mắt lưng tròng, cảm động không lời nào tả xiết.



Lại nói mẹ Minh mèo bà Hà đang ở ấp Kỳ Lừa. Một hôm đang đi giữa đường bỗng dưng trời nổi lên cơn mưa to gió lớn, bèn chạy vào trú chân vào trong một ngôi nhà rộng. Nhìn kỹ thì ra đền Kỳ Cùng. Tiện tay thắp mấy nén hương tỏ chút lòng thành thì bỗng một vị thần phùng mang trợn mắt, râu ria vểnh ngược chỉ tay vào bà quát: "Cái gì không phải của nhà ngươi thì chớ nên giữ lâu!Đừng làm chuyện trái mệnh trời. Kẻo quỷ thần không tha đâu!" Bà Hà sợ quá vội quay lưng chạy, bỗng khi ra cửa chân bị bước hụt, ngã nhoài ra đất. Bà Hà choàng dậy, hóa ra là cơn mơ. Mồ hôi túa ra khắp người. Sáng ra thuật lại chuyện đó cho ông Dương hay. Ông Dương cũng chẳng biết thế nào. Lại có tên gia nhân hớt hải chạy vào nhà báo:" Có con gà mái tự nhiên nhảy lên gác bếp gáy như gà trống. Còn con gà trống lại nằm trong ổ đẻ liền mấy quả trứng. Thật không sao hiểu nổi!" Ông Dương bà Hà nghe vậy càng cảm thấy kinh dị. Cứ đứng ngồi bứt rứt không yên.

Môn khách nhà Minh mèo còn có một tay hủ nho là Lò Tôn cư sĩ, thạo thuật chiêm tinh đoán mộng. Lò Tôn người Lộc Bình. Hồi còn nhỏ đi học, thường thích chơi trò tốc váy cô giáo, nên bị các thày ghét lắm. Thành thử tuy học rất giỏi nhưng toàn bị đánh tụt điểm, trở thành học sinh cá biệt. Có lần xem đuổi hình bắt chữ trên đài Truyền hình Hà Nội, đoán tất cả các câu không sai câu nào. Cha Tôn thấy vậy, ngạc nhiên bảo:" Con ta sau này ắt sẽ giỏi thuật chỉ tay tướng số, xem chữ đoán người, chiêm tinh giải mộng". Tôn nghe vậy lấy làm đắc ý lắm.