Tuesday, 7 February 2012

Minh Mèo liệt truyện (kỳ 3)

Truyện của TTM trên Thanh niên xa mẹ
 
Kỳ 1 ở đây
Kỳ 2 ở đây
 
Một hôm trăng thanh gió mát, Minh mèo ngồi trước cửa am ca bài "Niệm Khúc cuối" của danh sĩ Thụy Miên trên cung Ré trưởng. Lời ca chân tình thống thiết, tiếng nhạc khi dồn dập khi khoan thai, quả khiến thần sầu quỷ khốc, đất trời cũng phải động lòng thương cảm.
Người đời sau có thơ cảm thán:

Đa tình tự cổ năng di hận

Dĩ hận miên miên bất tuyệt kỳ


Bỗng đâu một làn gió lạnh lùa qua khiến Minh mèo lạnh toát cả người. Ngón tay áp út giật lên thật mạnh làm đứt mất dây mí. Cảm thấy có điềm lạ lùng, bèn bỏ vào am đi ngủ. Khi vừa lùa tay vào trong chăn bỗng Minh mèo giật mình rụt lại vì thấy có gì âm ấm như da thịt người. Vội vàng lật chăn ra xem thì càng bàng hoàng sửng sốt, nằm trên giường lúc này là Miêu ly Mèo béo.



Minh mèo vừa mừng vừa sợ. Miệng như á khẩu, cứ ú ớ không ra lời. Lúc này Miêu ly mới nhỏm dậy mà rằng: " Tại sao khi thấy thiếp thì lại tỏ vẻ ngạc nhiên quá đỗi như thế? Hay là thiếp làm chàng không vui? Vậy thì thiếp xin rời khỏi đây không làm phiền chàng nữa." Lúc này Minh mèo mới hoàn hồn, vội nắm chặt tay Miêu ly, vừa khóc vừa kể:" Từ dạo gặp nàng trên núi Pò Luông, ta như bị bắt mất hồn. Tưởng như đã gặp được người trong mộng bấy lâu. Nữ nhân thiên hạ ta chẳng còn coi ra thứ gì. Vậy mà nàng bỗng nhiên bặt vô âm tín, khiến ta đáy bể mò kim, thống khổ muôn phần, chỉ nghĩ đến nước chết thôi." Miêu ly mèo béo cũng khóc lóc mà nói:" Từ hôm ân ái với chàng, thiếp đã nguyện trọn đời kết nghĩa phu phụ, không một dạ hai lòng. Nhưng cha thiếp là Bạch Đế biết được lại rất tức giận, cho là thiếp đã lang chạ với kẻ thường dân, đã nhốt lại trong cung cấm, sai chó bẹc giê canh gác nghiêm ngặt. Thiếp ở trong thâm cung, suốt ngày chỉ quanh quẩn với chiếc laptop Acer Aspire nối mạng cáp quang 32mb. đêm đêm trong khi online show hàng lại nghe tiếng đàn hát của chàng, cảm thấy nhớ mong day dứt. Đến hôm nay mới lén trốn đi được. Vội đến tìm gặp chàng ngay." Minh mèo nghe thế không còn hồ nghi gì nữa, vội kéo nàng lên giường cùng nằm ngủ. Tình nhân xa nhau lâu ngày như nắng hạn gặp mưa rào, nhất dạ lục giao, ai nấy đều vui lòng đẹp ý.

Kể từ hôm ấy, Minh mèo tươi tỉnh hẳn lên, không còn buồn chán nữa. Đám bằng hữu thấy vậy cũng cảm thấy phấn chấn, lại cùng nhau lui tới ăn chơi nhảy múa, vui vẻ như xưa. Song chẳng khi nào Minh mèo lưu giữ khách ở lại đến quá nửa đêm, Vì Miêu ly mèo béo không dám xuất hiện trước mặt người lạ. Thông thường thì nàng thường đến vào giữa canh ba. Hai người gặp nhau, giao hoan ân ái không biết mệt mỏi. Nhưng sáng nào Minh mèo tỉnh dậy thì tình nhân cũng đã đi đâu mất không để lại vết tích, cảm giác cứ như vừa qua một giấc mơ đẹp. Minh mèo đôi lúc muốn đem sự thắc mắc ra tra vấn Mèo béo nhưng đến khi gặp nàng thì chân tay bủn rủn, lửa tình trào dâng, đầu óc mụ mị chả còn thiết điều gì nữa cả. Có lúc lại nảy ra ý nghĩ thức rình xem nàng bỏ về lúc nào mà níu giữ lại. Nhưng ân ái xong dường như mất hết sức lực, chỉ còn biết đắm chìm vào giấc ngủ, không tài nào cưỡng lại được. Ngày qua ngày cũng quen dần không coi việc đó là kỳ quái.

Cuộc sống mới ở trấn Pò Luông đối với Minh mèo xem ra cũng khá thú vị. Sáng thì rong chơi đây đó vui đùa cùng chúng bạn. Khi thì ôm cần Ticaroom ra câu ở đập Nà Chuông với Thiên Nguyên tiên sinh. Khi lại cùng Yuki Lãng tử vác cung Tiệp model 1984 nặng 12 cân lên núi bắn chim. Thảng lại ngồi đánh cờ cùng với mấy vị cao tăng trên núi. Chiều lại rong ruổi cưỡi ngựa thăm thú non sông gấm vóc. Cũng có lúc ra chơi túc cầu ở bãi Hoa Bia. Tối lại tụ tập bạn bè nhảy múa hát ca, ăn chơi trác táng. Đêm thì giờ Tý canh ba lại đóng cửa tiễn khách đợi Miêu ly đến cùng mưa Sở mây Tần. Sáng ra thức dậy một mình, rồi lại lặp lại chu trình trên. Cuộc đời xem ra hết sức thảnh thơi an nhàn. Khổng Minh tiên sinh hồi còn ở Long Trung chắc cũng chỉ phiêu diêu tự tại đến thế mà thôi.

Trong đám môn khách nhà Minh mèo có Đại lãn Dịp Pú Mằn tinh thông y thuật. Người này cũng là danh sĩ trên đời. Nghe đồn tuổi nhỏ ham chơi hơn ham học, thành thử chữ viết như gà bới. Cha mẹ giận lắm mới cầm roi ra quất vào mông mấy nhát, hỏi:" Mày chữ xấu thế kia thì sau này làm được cái nghề ngỗng gì?" Pú Mằn không khóc, đĩnh đạc trả lời:" Sau này con sẽ làm đại phu dùng y thuật cứu người" Phụ mẫu nghe thấy thế bật cười thôi không đánh nữa. Năm 13 tuổi, một hôm Pú Mằn đi lang thang trên thành nhà Mạc ngẫm nghĩ sự đời thì gặp một ông tiên đang đại tiện, mông đít trắng lốp. Vị đại tiên nọ thấy Dịp Pú Mằn cứ chằm chằm nhìn mình thì cảm thấy mất tự nhiên, giảm khoái cảm bài tiết, giận lắm, quát rằng:" thằng kia không ra lau mông cho ta còn đứng đấy mà nhìn cái gì?" Pú Mằn sợ hãi vội rút ngay trong túi ngực gói giấy Salem ra chạy đến lau mông cho đại tiên. Đại tiên cảm thấy rất đẹp ý, bèn tặng Dịp pú mằn cuốn Thần Y Bí Thuật, bảo rằng có quyển sách này không bệnh tật nào trên đời không chữa chạy được. Nói xong đằng vân bay về trời. Dịp Pú Mằn bán tín bán nghi vội chạy về nhà thuật lại mọi việc cho cha. Cha Pú mằn vốn ưa giao du với các vị tiên nhân, nghe vậy, ồ lên:" Đó đích thị là Hớn Chung Ly, một trong bát tiên. Quyển sách này là sở học một đời của ông ta đấy. Con ta quả may mắn hơn người" Từ đó Pú Mằn chịu khó dùi mài Y thuật. Chẳng mấy chốc tiếng tăm đã vang khắp làng trên xóm dưới. Ai nấy quý yêu. Song do bản tính ham chơi ham ngủ, bỏ bê việc nhà nên người đời gọi là Đại lãn. Cái tên Đại lãn Dịp Pú mằn sinh ra từ đó.