Thursday, 2 February 2012

Minh Mèo liệt truyện (kỳ 1)

Truyện của TTM trên Thanh niên xa mẹ

Minh mèo người Ấp Kỳ Lừa, phủ Lạng Sơn. Cha Minh mèo là ông Dương, làm chức nha lại trong phủ. Mẹ là bà Hà. Tục truyền rằng Vào năm Văn Linh thứ hai bà Hà đã có mang trên mười tháng mà vẫn chưa sinh nở. Thiên hạ bàn ra tán vào khiến gia đình cảm thấy phiền muộn lắm. Bỗng một đêm mùa hè bà Hà nằm mộng thấy trên trời xuất hiện một con thú lớn, hình dung cổ quái. Đầu nótuy giống đầu hổ nhưng đuôi nó lại giống đuôi hổ. Con thú xuất hiện gầm rú mấy tiếng rợn óc rồi bỗng sa vào bụng bà. Sau khi tỉnh dậy bà đem việc lạ kỳ thuật lại với ông Dương. Ông Dương bảo: đó ắt là con mèo. Ông Dương bình sinh không ưa chuyện quỷ thần yêu ma nên coi đó là chuyện thường. Đột nhiên mấy hôm sau bà Hà trở dạ hạ sinh một thằng bé khôi ngô tuấn tú đẹp đẽ tót vời. Ông bà hết sứcvui mừng và đặt tên thằng bé là Minh, ý muốn nó thông minh sáng suốt như nhật nguyệt. Sau vì gia đình cảm cái ơn thần mèo đã hiển linh giúp cho mẹ tròn con vuông nên đặt tên tự là mèo. Xóm giềng hay gọi là Minh mèo, riết thành quen.

Minh mèo mũi cao, trán rộng, đôi mắt đặc biệt sáng về ban đêm. Sau mông có ba mươi sáu nốt ruồi son. Lạ kỳ nhất, tuy còn trẻ con mà của quý đã to và dài như thanh niên mười tám. Các cụ trong làng đều cho đó là quý tướng. Tính tình thì thất thường, luôn chiều chuộng đàn bà con gái. Suốt ngày chỉ lo nghĩ đến việc lớn, bỏ bê những công việc vặt trongnhà.

Minh mèo lên ba, chưa biết gọi mẹ,chưa biết gọi cha. Mở miệng ra chỉ thốt lên "gái, gái". Người nhà lo lắm, cho là bị bệnh đao, liền gọi đại phu đến chẩn bệnh. Đại phu đến nhà, xem xét một lượt, rồi bảo với cha mẹ Minh mèo rằng: thằng bé không sao, khỏe mạnh tinh anh còn hơn người thường. Chẳng qua do hệ thống sinh dục phát triển quá mức mới sinh ra như thế, nói xong vẫy áo đi về. Người nhà càng thấy là việc lạ.Nhưng từ đấy không tiết lộ chuyện đó với người ngoài nữa.



Năm lên 5 tuổi, có chị hàng xóm sang chơi, thấy kháu khỉnh liền bế ẵm ra chiều yêu quý lắm. Bỗng dưng thấy trong quần Minh mèo có gì đó cộm lên cọ vào người rất khó chịu, bèn vạch ra xem. Bỗng chị ta thất kinh, đỏ bừng mặt bỏ về. Nhưng mấy hôm sau cứ thấy sang chơi với Minh mèo luôn. Gia đình nghĩ rằng chị hàng xóm tốt bụng yêu quý trẻ con nên không có ý ngờ vực. Hai chị em có ý tư thông tù đấy, ra chiều thích thú lắm.
 
Lại nói Minh mèo lúc đi học,cô giáo hỏi lớn lên thích làm gì. Trả lời: lớn lên Minh mèo này chỉ khoái làm đại gia. Cả lớp nghe thế cười ồ. Riêng cô giáo chỉ khẽ quở yêu Minh mèo rồi nghĩ bụng: thằng bé này chắc sau này sẽ làm được việc lớn, từ đó sinh cảm tình riêng. Minh mèo được cô yêu chiều, lại càng tác yêu tác quái, thường xuyên tuyển các bạn nữ xinh xắn đáng yêu để cùng làm trò vui. Lại còn rủ rê được mấy thằng bé khỏe mạnh lực lưỡng để lập bang lập hội, thi thoảng tổ chức sang các lớp bên tranh hàng. Tiếng lành đồn về đến tai phụ mẫu, ông bà thấy buồn phiền lắm, nhưng không sao khuyên bảo Minh mèo được.

Một hôm có tay bốc phệ cầm một lá cờ phướn trắng vẽ mấy hình thù kỳ quái đi qua làng, đột nhiên đứng trước cửa nhà Minh mèo thở dài ba tiếng rồi quay đầu đi tiếp. Người nhà cả kinh bèn cho người gọi lại hỏi rõ đầu đuôi sự tình. Nhưng gặng hỏi mãi mà người ấy cũng không chịu hé răng nửa lời, mà chốc chốc lại ngửa mặt than trời: "Tham thì thâm, đa dâm hại thận, thật khó lắm thay."Ông Dương bà Hà nghe vậy càng hoảng sợ, vội quỳ xuống xì xụp lạy mà rằng: gia đình tôi từ xưa làm ăn đàng hoàng liêm chính, lại thường xuyên làm phúc giúp người. Vậy xin Tiên sinh mở lòng từ bi mà chỉ đường cho chúng tôi biết đâu là cái nạn để mà tránh, được như vậy chúng tôi nguyện kết cỏ ngậm vành, nào dám quên ơn? Người bốc phệ toan bỏ đi, nhưng thấy thế không đành lòng nên bảo:chuyện tiên cơ đáng lẽ ra ta không nên để lộ. Nhưng do thấy hai người hiền lành nhân hậu, xưa nay chưa làm điều gì sai quấy, nên ta nói cho biết điều này. Cậu quý tử của ông bà vốn kiếp trước là linh Miêu của Thái Thượng Lão Quân trên trời, do bản tính trăng hoa nên trong lễ hội bàn đào của Tây Vương Mẫu đã cố ý cào xước cặp nhũ hoa của nàng Hằng Nga mà bị đày xuống trần gian chịu tội. Đến năm 18 tuổi sẽ phải chịu một kiếp nạn không thể toàn mạng. Nay ta thông báo trước như thế để gia đình còn tiện bề lo liệu. Ông Dương bà Hà nghe vậy lạnh toát xương sống, lại càng lạy người kia như tế sao: vậy làm sao để qua cái nạn này mong tiên sinh ra ơn chỉ giáo. Nhưng người này không nói câu gì nữa, rũ áo bỏ đi, vừa qua khỏi bậc cửa bỗng rùng mình mấy cái rồi biến thành con chim bồ câu trắng, tung cánh bay lên trời. Lúc sau có tên gia nhân nhặt đem vào một mảnh giấy nhỏ, bảo là người kia trước khi bay lên thì để lại. Ông Dương bà Hà mở ra xem thì thấy vẻn vẹn 8 chữ:

ĐứcMạnh đệ ngũ
Kiếnngã Kỳ cùng

Không ai hiểu ý nghĩa của mấy chữ đó, song cho là lời chỉ điểm của nhân vật thần bí kia, nên cũng cất đi để nghiên cứu dần. Minh mèo đi học về, thấy không khí gia đình hôm nay có phần khác lạ nên sinh nghi, bèn gặng hỏi mẫu thân. Bà Hà ôm chầm lấy Minh mèo mà rằng: con ơi thế là trời bắt mẹ con ta xa nhau thật rồi.Minh mèo lại càng ngạc nhiên, bà Hà không còn giấu diếm gì nữa đầu đuôi câu chuyện có thế nào liền kể hết cho Minh mèo nghe. Những tưởng khi nghe xong Minh mèo sẽ lấy đó làm sợ. Nhưng không ngờ hắn chỉ cười mà rằng: chuyện mê tín dị đoan như vậy mà mẫu thân ta cũng tin ru? Ta thân làm nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, có lẽ nào chịu phó mặc số mệnh cho dăm ba câu chuyện nhảm? Từ nay xin mẹ đừng lo lắng về chuyện đó nữa. Sau đấy, lại vui vẻ mà tung tăng chạy chơi cùng đám bạn. Ông bà Dương thấy vậy cũng cảm thấy yên tâm đôi phần.

Minh mèo càng lớn càng tỏ ra là một tay chơi bời nghịch phá có hạng, chẳng mấy chốc cả vùng đã biết tiếng. Không những thế, lại còn quy tụ được một số kỳ nhân dị sĩ suốt ngày ăn chơi nhảy múa, rượu chè gái mú thâu đêm suốt sáng, thác loạn không biết bao nhiêu mà kể. Trong nhóm đó, phải kể đến Thiên Nguyên Tiên sinh đến từ vùng núi Phai Vệ, và Lãng Tử YUKI từ trấn Cửa Nam. Lãng tử YUKI người hùm tay gấu, mắt sáng như sao Mai, thường ưa du ngoạn đó đây, một bên túi áo đeo bầu rượu Mẫu Sơn, một bên dắt quyển sách "Tố nữ kinh", thông hiểu đủ mọi loại thuật ăn chơi ở đời. Thường cứ chỗ nào vui vẻ náo nhiệt là tới góp vui, nhưng chẳng chỗ nào có thể níu chân gã được một ngày. Vậy mà lại chịu làm môn khách nhà Minh mèo, kể cũng là sự lạ vậy. Thiên Nguyên Tiên sinh lại càng thập phần cổ quái. Nghe đồn là cháu chắt chín mươi chín đời của Quỷ Cốc Tử tiên sinh. Lúc mới sinh ra có đám mây ngũ sắc cứ lởn vởn bay trên mái nhà mãi không chịu tan, người đời cho là kỳ nhân. Lên bốn tuổi biết nhìn con gái tắm, lên bảy tuổi bắt đầu mộng tinh. Mười tuổi gái theo hàng đàn, mười ba tuổi bỏ đường công danh sự nghiệp vào núi Phai Vệ luyện phép trường sinh. Hay đi mây về gió. Tuổi đã ngoài 17 mà trông còn trẻ như mới 18, dung mạo phong lưu tiêu sái, không phường Phan An thì cũng là trang Tống Ngọc, quả là người hiếm trên đời. Thiên Nguyên, YUKI và Minh mèo lập thành một hội có tên là "Tam Quái Tạ Sơn", chuyên dụ dỗ thiếu nữ tuổi cập kê về vui vầy ong bướm,trêu hoa ghẹo nguyệt, vùi hoa dập liễu. Thật đại nghịch vô đạo, tội ác cao như núi.