Tuesday, 27 July 2010

Sinh nhật cu Tít

Hôm qua, 27/7/2010, cu Tít tròn 6 tuổi. Cả nhà chỉ ăn bánh sinh nhật rồi chúc mừng Tít. Chẳng làm gì đặc biệt.

Sáng nay, chụp vài tấm hình lưu niệm rồi gom lại thành 1 tấm.

- Cu Tít đang vui vẻ.
- Nhí thì khỏi nói, ăn uống xong, đang rất hứng chí.
- Két bị gọi dậy, đang ngái ngủ nên đang bực mình. Gọi ra chụp hình khóc tùm lum. Đây là lần thứ hai chụp hình, Két khóc. Lần đầu hồi tết năm 2006 hay 2007.

Hôm nay cạo một bên râu để kỷ niệm. Chụp hình xong phải cạo phần còn lại.


Thursday, 22 July 2010

Bạn của con người


http://en.wikipedia.org/wiki/George_Graham_Vest

George Graham Vest (December 6, 1830–August 9, 1904) was a U.S. politician. Born in Frankfort, Kentucky, he was known for his skills in oration and debate. Vest, a lawyer as well as a politician, served as a Missouri Congressman, a Confederate Congressman during the Civil War, and finally a US Senator. He is best known for his closing arguments from the trial in which damages were sought for the killing of a dog named Old Drum on Oct 18, 1869.

Vest took the case tried on September 23, 1870 in which he represented a client whose hunting dog, a foxhound named Drum (or Old Drum), had been killed by a sheep farmer. The farmer had previously announced his intentions to kill any dog found on his property; the dog's owner was suing for damages in the amount of $50, the maximum allowed by law.

During the trial, Vest stated that he would "win the case or apologize to every dog in Missouri." Vest's closing argument to the jury made no reference to any of the testimony offered during the trial, and instead offered a eulogy of sorts. Vest's "Eulogy on the Dog" is one of the most enduring passages of purple prose in American courtroom history (only a partial transcript has survived):

Gentlemen of the jury: The best friend a man has in this world may turn against him and become his enemy. His son or daughter that he has reared with loving care may prove ungrateful. Those who are nearest and dearest to us, those whom we trust with our happiness and our good name, may become traitors to their faith. The money that a man has, he may lose. It flies away from him, perhaps when he needs it the most. A man’s reputation may be sacrificed in a moment of ill-considered action. The people who are prone to fall on their knees to do us honor when success is with us may be the first to throw the stone of malice when failure settles its cloud upon our heads. The one absolutely unselfish friend that a man can have in this selfish world, the one that never deserts him and the one that never proves ungrateful or treacherous is his dog.

Gentlemen of the jury: A man’s dog stands by him in prosperity and in poverty, in health and in sickness. He will sleep on the cold ground, where the wintry winds blow and the snow drives fiercely, if only he may be near his master’s side. He will kiss the hand that has no food to offer, he will lick the wounds and sores that come in encounters with the roughness of the world. He guards the sleep of his pauper master as if he were a prince. When all other friends desert, he remains. When riches take wings and reputation falls to pieces, he is as constant in his love as the sun in its journey through the heavens.

If fortune drives the master forth an outcast in the world, friendless and homeless, the faithful dog asks no higher privilege than that of accompanying him to guard against danger, to fight against his enemies, and when the last scene of all comes, and death takes the master in its embrace and his body is laid away in the cold ground, no matter if all other friends pursue their way, there by his graveside will the noble dog be found, his head between his paws, his eyes sad but open in alert watchfulness, faithful and true even to death.

Vest won the case (a possibly apocryphal story of the case says that the jury awarded $500 to the dog's owner) and also won its appeal to the Missouri Supreme Court. A statue of the dog stands in front of the Warrensburg, Missouri courthouse.

Lines from the court house scene in the movie "The Voice of Bugle Ann" are lifted from the closing argument.

***OOO***

Diễn văn của luật sư Georger Graham Vest tại một phiên toà xét xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên Wiliam Safire của Báo The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 1000 năm qua.
Thưa quý ngài nội thẩm,
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể có một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay ra chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình thương yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn. Những người gần gũi, thân thiết ta nhất, những người gởi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại một giờ. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta lỡ vận. Duy có một người bạn không bao giờ rời bỏ ta, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay trắc trở, đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quí cũng như lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết vùi miễn sao được kề cận bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được là kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, khi tất cả thân bằng quyết thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, thì khi ấy vẫn còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã chết rồi./.